1. Thụ phấn hoặc thụ tinh không hoàn chỉnh
Nhiệt độ cao hoặc quá thấp, độ ẩm bất lợi và hoa yếu có thể làm đậu trái không hoàn chỉnh. Bầu hình thành tạm thời nhưng không phát triển tiếp.
Canxi, Bo chỉ hỗ trợ khi cây thiếu; không thể phục hồi một hoa đã thụ tinh thất bại.
2. Nắng nóng
Nhiệt cao gây stress hoa và cây. Cây tăng thoát hơi nước, giảm quang hợp vào thời điểm nóng và có thể ưu tiên duy trì sinh tồn hơn nuôi toàn bộ bầu trái.
Rụng thường liên quan đến các chùm nở hoặc trái mới hình thành đúng đợt nóng. Cần đối chiếu lịch thời tiết.
3. Thiếu nước hoặc biến động độ ẩm
Đất khô kéo dài làm cây héo và giảm vận chuyển khoáng. Tưới dồn sau khô tạo biến động mạnh. Cả hai đều có thể làm rụng tăng.
Kiểm tra nhiều độ sâu và nhiều điểm; không kết luận chỉ từ mặt đất.
4. Đất sũng và rễ thiếu oxy
Cây có thể héo dù đất ướt vì rễ không hoạt động. Nếu tiếp tục bón phân, cây không hấp thu được và nồng độ muối có thể tăng về sau.
Quan sát rễ non, màu rễ, mùi đất, thân gốc và khả năng thoát nước.
5. Dư Đạm hoặc nồng độ muối cao
Dư Đạm làm cây xanh đậm, lá lớn, lóng dài và thiên về sinh trưởng thân lá. Nồng độ muối cao gây stress thẩm thấu, làm cây khó hút nước.
Nếu rụng tăng sau một đợt tưới phân đậm, cần xem lại tổng lượng và độ ẩm trước bón.
6. Tải trái vượt sức cây
Cây có bộ lá nhỏ, mất lá do bệnh hoặc giữ quá nhiều trái có thể tự loại bỏ một phần trái non. Tăng phân không thể hoàn toàn bù cho mất cân đối nguồn quang hợp.
7. Sâu bệnh ở hoa, cuống và trái
Nấm, vi khuẩn, côn trùng chích hút hoặc tổn thương cơ học có thể làm cuống vàng, thâm và rụng. Cần kiểm tra vết bệnh, phân bố và diễn biến.
Không dùng phân bón thay thuốc bảo vệ thực vật hoặc biện pháp quản lý bệnh.
8. Thiếu hoặc mất cân đối dinh dưỡng
Thiếu Bo, Canxi, Kẽm, Kali hoặc các nguyên tố khác có thể góp phần làm mô và hoạt động sinh sản kém. Nhưng chẩn đoán cần dựa trên lịch phân, đất, mô lá và biểu hiện đi kèm.